宠的组词
拼音:chǒng | 部首:宀 | 笔画:8
共 93 个含"宠"的组词
以宠开头 0 个 | 以宠结尾 87 个 | 宠在中间 6 个
拼音:chǒng | 部首:宀 | 笔画:8
共 93 个含"宠"的组词
以宠开头 0 个 | 以宠结尾 87 个 | 宠在中间 6 个
| 词语 | 拼音 | 词性 | 解释 |
|---|---|---|---|
| 慈宠 | cí chǒng | 动词 | 1.犹宠爱。 |
| 固宠 | gù chǒng | 名词 | 1.巩固受宠的地位。 |
| 礼宠 | lǐ chǒng | 名词 | 1.犹尊荣。 |
| 耽宠 | dān chǒng | 动词 | 1.贪恋荣宠。 |
| 荣宠 | róng chǒng | 名词 | 1.指君王的恩宠。 2.泛指荣耀。 |
| 爱宠 | ài chǒng | 名词 | 1.宠爱,喜爱。 2.指宠爱的人。多指爱妾。 |
| 亵宠 | xiè chǒng | 动词 | 1.亲近宠幸。 |
| 擅宠 | shàn chǒng | 动词 | 1.独受宠信或宠爱。 |
| 贲宠 | bì chǒng | 名词 | 1.谓光耀恩宠。 |
| 争宠 | zhēng chǒng | 动词 | 1.竞相邀宠。 |
| 避宠 | bì chǒng | 动词 | 1.躲避帝王宠幸;避仕。 |
| 专宠 | zhuān chǒng | 名词 | 1.独占宠爱。 2.指独占宠爱者。 |
| 常宠 | cháng chǒng | 名词 | 1.一般的宠爱。 |
| 女宠 | nǚ chǒng | 名词 | 1.指帝王宠爱的女子。 |
| 邀宠 | yāo chǒng | 动词 | 1.迎合权贵,企求恩宠。 |
| 亲宠 | qīn chǒng | 动词 | 1.亲爱庞幸。 |
| 门宠 | mén chǒng | 名词 | 1.因祖先的功劳而得到的恩宠。 |
| 假宠 | jiǎ chǒng | 名词 | 1.凭藉威望地位。 |
| 入宠 | rù chǒng | 动词 | 1.进入后宫,受到君王宠爱。 |
| 新宠 | xīn chǒng | 名词 | 1.新承宠爱者﹐多谓人新纳之妾。 |
| 男宠 | nán chǒng | 名词 | 1.犹男色。 |
| 大宠 | dà chǒng | 名词 | 1.指高官﹑权臣。 2.指帝位。因其受上天之眷宠﹐故称。 |
| 天宠 | tiān chǒng | 名词 | 1.上天的恩宠。 2.皇帝的宠幸。 |
| 邀功希宠 | yāo gōng xī chǒng | 动词 | 1.求取功名和宠信。 |
| 误宠 | wù chǒng | 动词 | 1.误加宠信。 |
| 希宠 | xī chǒng | 名词 | 1.希望取得宠爱。 |
| 金屋宠 | jīn wū chǒng | 名词 | 1.谓女子得专宠。 |
| 市宠 | shì chǒng | 名词 | 1.博取别人的喜爱或恩宠。 |
| 失宠 | shī chǒng | 动词 | 1.失去荣宠或宠爱。 |
| 强宠 | qiáng chǒng | 动词 | 1.显贵宠荣之臣。 |