丁的组词
拼音:dīng,zhēng | 部首:一 | 笔画:2 | 年级:1年级
共 287 个含"丁"的组词
以丁开头 123 个 | 以丁结尾 139 个 | 丁在中间 25 个
拼音:dīng,zhēng | 部首:一 | 笔画:2 | 年级:1年级
共 287 个含"丁"的组词
以丁开头 123 个 | 以丁结尾 139 个 | 丁在中间 25 个
| 词语 | 拼音 | 词性 | 解释 |
|---|---|---|---|
| 盐丁 | yán dīng | 名词 | 1.古代盐户中承担盐役的丁壮。也称"灶丁"。 |
| 工丁 | gōng dīng | 名词 | 1.服力役的壮丁。 |
| 鸡丁 | jī dīng | 504 | 1.亦作"鸡丁"。 2.切成小块的鸡肉。 |
| 骄丁 | jiāo dīng | 名词 | 1.骄横的兵丁。 |
| 灵丁 | líng dīng | 名词 | 1.木桩。 |
| 侍丁 | shì dīng | 名词 | 1.古代留侍父母的丁男。 |
| 瘦骨零丁 | shòu gǔ líng dīng | 形容词 | 1.见"瘦骨伶仃"。 |
| 遗丁 | yí dīng | 名词 | 1.指因户籍遗漏登记而未曾交赋税﹑服徭役的壮丁。 |
| 扎古丁 | zhā gǔ dīng | 名词 | 1.方言。抢劫。 |
| 帮丁 | bāng dīng | 动词 | 1.犹家丁,从人。 |
| 客丁 | kè dīng | 名词 | 1.仆人。 2.犹客民。 |
| 边丁 | biān dīng | 名词 | 1.指边民。 |
| 僦丁 | jiù dīng | 名词 | 1.雇用壮丁。 |
| 梦撒寮丁 | mèng sā liáo dīng | 名词 | 1.见"梦撒撩丁"。 |
| 进丁 | jìn dīng | 动词 | 1.谓增加服役的适龄男子。 |
| 牧丁 | mù dīng | 名词 | 1.旧时官府牧场的差役。 |
| 撩丁 | liāo dīng | 动词 | 1.分文;钱。 |
| 砂丁 | shā dīng | 504 | 1.矿工。 |
| 屯丁 | tún dīng | 名词 | 1.屯田之人。 |
| 丢丁 | diū dīng | 名词 | 1.犹言做得﹑做成。 |
| 良丁 | liáng dīng | 名词 | 1.旧指平民百姓中已成年者。 |
| 民丁 | mín dīng | 名词 | 1.旧指壮丁。 |
| 户丁 | hù dīng | 名词 | 1.每户中的成年男子。 2.泛指丁口。 |
| 单丁 | dān dīng | 名词 | 1.没有兄弟的成年男子。 |
| 公丁 | gōng dīng | 名词 | 1.旧称机关团体中的勤杂人员。 |
| 矿丁 | kuàng dīng | 名词 | 1.旧时对矿工的称呼。 |
| 冷急丁 | lěng jí dīng | 名词 | 1.犹冷丁。 |
| 毛丁 | máo dīng | 名词 | 1.清代的一种人头税。 |
| 亲丁 | qīn dīng | 名词 | 1.亲信的家丁。 2.亲族,亲属。 |
| 舆丁 | yú dīng | 名词 | 1.舆夫。 |